Here I stand alone
With this weight upon my heart
And it will not go away
In my head I keep on looking back
Right back to the start
Wondering what it was that made you change
Well I tried
But I had to draw the line
And still this question keeps on spinning in my mind
What if I had never let you go
Would you be the man I used to know
If I’d stayed
If you’d tried
If we could only turn back time
But I guess we’ll never know
Many roads to take
Some to joy
Some to heart-ache
Anyone can lose their way
And if I said that we could turn it back
Right back to the start
Would you take the chance and make the change
“Tình mình mong manh. Anh chọn cho mình cách lãng quên. Em chọn cho mình cách vơi bớt nhung nhớ. Nhưng bất lực.”
Em để mất anh, giống cái cách anh từng nói, “như cát trôi qua kẽ tay”. Bất lực nhìn và chẳng biết làm gì hơn.
Hy vọng đêm nay ngủ ngon, không còn ác mộng, mắt thôi không còn sưng :)
- cho đến khi nào anh mới thôi ám ảnh từng giấc ngủ của em và trong mỗi viec em Làm.
Hôm nay đã là 24, còn 4 ngày nữa thì xa nhau 1 tháng rồi.
Mấy bữa nay ôn thi thấy nhớ nhiều, nhưng rút cuộc thì chỉ Có mình động Viên mình
-anh à, anh có nhớ em nhiều như em đang nhớ anh không?
Em đã cố gắng để quên anh nhưng sao quá khó :)
Em chẳng tìm thấy dc bình yên…
Thôi dẹp đi ôn thi đi Bạn ve ôi là bạn Ve!!!!!
Hnay hết thuốc uống gòi tời ơi :((
:) i can’t believe it…
I Still love you :)
Đáng lẽ ra em phải mạnh mẽ hơn như thế Này Rất nhiều.
.
.
.
Hành Hạ Bản thân hoaì thây có gì vui…
.
.
.
Misguided.
.
mưa dầm dề luôn. quá chán cho bản thân. Đìu máaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa không chửi thề không chịu nổi.
(&**#^%*!^%*#^%$!!#(&^!@
Trời mưa nghe buồn quá anh à
“Người Đã đến đâu mà vội trách người đi “
…
It Brings a bad feeling. For the very first time I hate rain.
I just Don’t know what to do.
Even life treats me so bad, I will treat my life best.
Hope that I will be strong enough to overcome
I’ve never told you how much I love you, I’m sorry because I have just realized when we broke up.
Sorry for walking into your life without your permission.
Sorry for just being so stupid.
I feel like I’m not me anymore.
A stranger is controlling me now, so suck.
.
.
- One day I will fix all these thing
- One day I won’t be sad anymore
- One day I will right back as who I am
- One day I will find my passion
- One day I will be Okay
- One day I won’t miss you anymore
- One day I will be happy
- One day I won’t put myself in bad mood anymore
- One day I will stand by myself
- One day everything will be okay
- One day I will have brave to face it
- One day I will wear smile on my face everyday
- One day I will be better than now
- One day I will learn that the time has passed, don’t live for the past
- One day I will build my dream and make it come true.
and I know it always has a day called ” One day”
But I really know it’s not today…………
I damn hate myself for just being so weak so complicated so over-thinking so etc….
I damn hate myself for not being strong to let you go
I damn hate myself for just always thinking about you
I damn hate myself for always hurting myself….
Gần 12 giờ rồi. Thức khuya làm khó chịu quá mà tụi A12 đang tưng bừng ngủ hong dc.
Nhưng mà đau quá má ơi không dám than với ai luôn :(((((((((((
- Em muốn kể anh nghe hôm qua em đi bệnh viện, bác sỹ cho uống thuốc mỗi thứ 40 viên em thấy người mình ớn lạnh, em sợ thuốc thang. Qua đi bệnh viện thấy đông và ngột ngạt tự nhiên em thấy sợ con người.
Mà tự nhiên em muốn kể anh nghe thế này, chắc vì lúc trước em ít khi nào nói về em, mà mớ suy nghĩ này em góp nhặt suốt cả ngày hôm qua, ngày hôm qua em đi bus qua những đoạn đường mình đã đi qua.
Giờ em mới hiểu quãng đường của thương nhớ nó dài và khó đi đến mức nào. Phải ngừng thương ngừng nhớ mới quên nhau được, mà em chưa làm được điều nào cả.
Anh à hôm qua đi về đi ngang qua mấy đoạn đường cũ em thấy mình rối bời. Em thấy mình nhớ tất cả. Đoạn nào anh nói chuyện gì, anh nắm tay em sao, đi xe mình nghe nhạc gì… mọi thứ trở nên khó khăn với em quá, dù gì thì đối với em cũng khó chấp nhận sự thật.
Cả tối qua nằm ngủ mê man cũng toàn là những hình ảnh cũ ám ảnh em. Anh à em nhớ vòng tay anh ôm em vào lòng, nhớ bàn tay anh, nhớ giọng nói, nhớ nụ cười của anh.
Em biết chắc là anh cũng đã thôi không đọc tumblr của em rồi phải không. Chắc anh quên em rồi, chắc giờ anh đã cảm thấy vui hơn em. Con gái mạnh mẽ đến mấy cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi như thế này, có cố gắng quên anh mấy cũng có lúc ngồi nhớ nhiều như lúc này.
.
Anh à, sự thật là em còn nhớ và thương anh nhiều lắm. Nhưng chắc không có cách nào mong anh trở về được, chỉ một mình em cố gắng nhớ và giữ thì làm sao em có thể.
Chỉ là hôm qua biết được hãy cố gắng giữ lại hết sức có thể vì chẳng biết lúc buông tay sẽ buồn như thế nào đâu.
Anh à, sao lại xa nhau trong lúc em cần anh nhất như thế này….
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Em-Se-Quen-Bich-Phuong/ZWZE7DFU.html